Có phải chăng mưa đã mang em đi xa tôi

[Tâm sự tôi] Mưa đã mang em đi xa tôi – Trời mưa nghe bản nhạc buồn không lời “Melody of rain” một nỗi nhớ từ đâu đó lại ùa về làm nước mắt ta “thắm lệ” cay, một vị cay sao nó thấy “nhói nhói” trong tim về một kỷ niệm từ lâu lắm rồi giờ chỉ còn trong “kí ức” với nỗi buồn “man mác” mà sao thấy “tan tác”, “tiết nuối” về một thứ không thuộc về mình dẫu biết nó chỉ là “dĩ vãng” nhưng “dĩ vãng” đó bây giờ lại làm con tim ta thêm một lần “thổn thức” về giai điệu theo “màn mưa” giữa một không gian tĩnh lặng chỉ còn ta với sự “cô đơn” theo “tiếng mưa” rơi “thấm ướt” nỗi “xót xa” về kỷ niệm “phai nhạt” dần trong “tĩnh lặng”.

Ai khi “yêu” không nếm vị cay cay của “lệ ước mi” nhưng vị “cay” ấy thật là “xót xa”, “đau nhói” trong tim có phải chăng như những giọt mưa kia khi rơi thấm vào đất và sau đó một phần “bay đi”, một phần “ở lại” để từ đó lại mong chờ một giai điệu “mưa” khác làm nhòa đi nỗi ưu tư bấy lâu của cái gọi là “mong chờ”. Có phải mình đã lãng quên bấy lâu nay về những cơn mưa đứng chờ một “ai đó” trong nỗi “hiu quạnh” nhìn về cuối con đường “xa thẳm” buồn trong “giai điệu mưa” chan hòa cùng “lệ ngấn” rồi quay mặt đi trong nỗi “trống vắng” có phải chăng “mình đã bỏ quên cái gì, vô tình chưa kịp mang theo”.

Có phải chăng mưa đã mang em đi xa tôi

Có phải chăng mưa đã mang em đi xa tôi

Thơ tình buồn: Có phải chăng mưa đã mang Em đi xa tôi

Tí tách tí tách tí tách

Em và tôi có phải đã rất quen

Sao lại “lệ cay” thế này

Có phải chăng cơn mưa buổi chiều ấy

Làm ai đó ướt mi cay

–*–

Tí tách tí tách tí tách

Giai điệu mưa vẫn còn trong chiều ấy

Thổn thức, lặng im, không nói

Tiếng mưa rơi thấm ướt nỗi xót xa

Dấu mưa còn lưu luyến mãi

–*–

Tí tách tí tách tí tách

Tâm tình gửi theo “màn mưa” tĩnh lặng

Còn không em “chút” tình kia

Hay chỉ là dòng “lệ ngấn” trong tim

Nhìn nhau sao mà vạn dặm

–*–

Tí tách tí tách tí tách

Con đường kia cứ xa rồi xa mãi

Quay lưng đi ai buồn ai

Chỉ còn nghe tiếng mưa trong tìm thức

Hồn chết lặng lòng đau nhói

–*–

Tí tách tí tách tí tách

Ngoảnh mặt lại chỉ còn “giai điệu mưa”

Có phải chăng “mình đã bỏ quên cái gì, vô tình chưa kịp mang theo”!

Đây là một bài thơ đầu tay của mình, nó là nỗi niềm cảm xúc chợt dâng theo “màn mưa” một mình “cô độc” nhìn về một khoảng trống xa xăm chỉ ta với “giai điệu mưa” điên cuồng, xối xả nhưng rất xót xa, đau nhói.

4
bình luận. Để lại câu hỏi & nhận trả lời nhanh qua email.

avatar
2 Comment threads
2 Thread replies
0 Followers
 
Most reacted comment
Hottest comment thread
3 Comment authors
Bùi Công LuậnNguyễn Hữu Thuầnchữa bệnh sỏi thận Recent comment authors
newest oldest most voted
Bùi Công Luận
Guest

Blog thủ thuật thành luôn blog thất tình à bác 😀

chữa bệnh sỏi thận
Guest

đọc mà thấy buồn quá đi thôi :(((